PCT VFF Lê hùng dũng tuy rằng các vị chủ đội bóng phải ngồi lại với nhau để đi đến thống nhất , thay vì cái gì cũng đổ lỗi cho VFF. Ảnh: Quang Nhựt“Nói hơi phũ , nhưng cầu thủ bây giờ mất dạy quá. Có tiền mới đá , còn không có tiền thì sinh bệnh. Tôi yêu cầu VFF can thiệp , không cho phép một đội bóng ký hợp đồng với những cầu thủ đang chịu án kỷ luật của CLB cũ. Lại nói chuyện hợp đồng. Một cầu thủ do chính chúng tôi đào tạo ra , tốn bao công sức , để rồi lần chót nhận được cái là phủi , chỉ vì nơi khác trả anh ta nhiều tiền hơn. Thật không thể chấp nhận được một thị trường bát nháo như thế” , bầu Đức dành phần thời lượng đáng kể để nói về chuyện bán hoá giá trên thị trường chuyển dịch cầu thủ Việt Nam.Bầu Thắng , rồi chủ toạ K.KH , ông Lê Tiến Anh , cũng nhất trí cao với ý kiến của bầu Đức. Nhưng , Phó chủ toạ VFF Lê hùng dũng không nghĩ thế. Ông Dũng dấn giá cầu thủ đã bị đẩy lên quá cao trong những năm gần đây , nhưng ông khẳng định , chuyện bán hoá giá thị trường chuyển dịch là do chính các vị bầu , nhà môi giới , chứ VFF không có chức năng này. Và nữa , chuyện treo thưởng ( bất thường ) cũng là do các vị bầu.Theo ông chủ toạ HĐQT Eximbank , nhà tài trợ chính cho V-League 3 năm liền , các vị chủ đội bóng phải ngồi lại với nhau để đi đến thống nhất , thay vì cái gì cũng đổ lỗi cho VFF.Trên thực tế , chuyện giá cầu thủ tăng đột biến , có thể vượt xa so với năng lực cống hiến của họ , thế giới cũng đã thế , chứ chẳng riêng gì Việt Nam. Và kể từ khi luật Bosman ra đời ( năm 1995 ) , các cầu thủ chuyên nghiệp tuyệt đối có quyền ký với đội bóng mới , khi hợp đồng với CLB cũ mãn kỳ. Ở Việt Nam , luật ghi rõ là 6 tháng trước khi hợp đồng cũ hết giá trị công dụng , cầu thủ tuyệt đối có quyền đàm phán với đội bóng khác , trong trường hợp không được CLB chủ quản yêu cầu ký mới với những thỏa thuận có lợi cho cả 2 bên.Các ông chủ , những người sử dụng lao động , cứ một mực , thậm chí còn mắng cầu thủ , thế là quá một phía.Ông chủ Xin từ phần lỗi về mình , mà đá quả bóng qua VFF , rồi nhà môi giới , rồi nữa là báo chí. Họ tuy rằng , báo chí cũng có một phần lỗi trong việc đẩy giá cầu thủ lên cao?! Xin thưa , báo chí không có chức năng này.Bóng đá chuyên nghiệp kiểu Việt Nam từ bao năm qua vẫn chưa cho ra đời “Hiệp hội cầu thủ” , cơ quan cao nhất canh giữ quyền lợi cho cầu thủ chuyên nghiệp , mà không phải pháp viện hay luật sư. Ông chủ bỏ tiền ra làm túc cầu và họ tranh đấu cho quyền lợi của doanh nghiệp đầu tiên , tịnh không ai nói đến vai trò – quyền lợi của HLV , cầu thủ , hàng ngũ làm thuê và là diễn viên chính của bóng đá.Đã không thiếu những giá dụ về những ăn ở tây vị giữa cơ quan quản lý , các vị chủ , với VĐV theo kiểu vắt chanh bỏ vỏ. Nếu báo chí không lên tiếng , và Mạnh Thường Quân không góp tay vào , dễ thường từ trần Thị Kim Hồng ( túc cầu ) hay Vũ Nguyệt Ánh ( karatedo )… , sẽ thiên thu phải sống chung với thương tật.Trở lại chuyện thưởng nóng cho mỗi trận đấu , theo bầu Kiên , lẽ ra các CLB phải xây dựng Chế độ ngay từ đầu và VFF có nhiệm vụ giám sát việc này. Mỗi cây mỗi hoa , mỗi nhà mỗi cảnh , nhưng việc quản lý của cơ quan có thẩm quyền là không phải không thể.Ở các nền túc cầu phát triển , các giải đấu danh giá , mức tiền thưởng ( chính yếu từ “miếng bánh” bản quyền truyền hình ) cho mỗi trận đấu đều được đưa vào khung. Hay ngay như ĐTQG đá VCK World Cup , họ cũng thông cáo mức thưởng từ trước khi bước vào giải. Tất thảy đều được giám sát rất chặt chẽ , chứ không thả lỏng như ở ta.Đến bấy giờ có thể đáp lại câu hỏi: ai đã làm nền túc cầu giờ quá phụ thuộc vào yếu tố tiền bạc , được chứ?!TÙY PHONG
.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét